… có một nơi…
… những bức tranh đang lặng lẽ chờ người…
”
Miền Ký Ức - Bức số 1
Một khoảng sáng không nguồn.
Một lớp tím rất mỏng.
Và vài mảnh ký ức đang trôi về phía không xác định.
Bức tranh không kể chuyện.
Nó chỉ giữ chỗ — cho những gì đã từng ở đó.
Bức Tranh Không Cần Nữa
không cần treo gì cả...

Mã Đáo Thành Công

Thuận Buồm Xuôi Gió
Thuận Buồm Xuôi Gió không phải là hành trình êm ả, mà là hình ảnh của ý chí tiến lên giữa sóng gió, nơi gió mạnh không cản bước, mà trở thành lực đẩy cho người dám ra khơi.

Người Trong Bụi Mờ
"Giữa vạn dặm phù hoa
và bụi đường chinh chiến,
có một ánh nhìn vẫn mãi lặng lẽ
từ đỉnh núi cao..."

Đã từng
“Đã từng” không kể lại một câu chuyện tình, mà nhắc người xem nhớ rằng: có những điều đã đi qua, nhưng chưa bao giờ là giả.

Cafe với Mona
không ở bảo tàng...
mà đang chờ cà phê nguội đi một chút.

Chờ người
Không phải mọi vẻ đẹp đều cần bùng cháy. Có những giai nhân chỉ khẽ lướt qua, để lại một thoáng gợn rất mỏng — đủ khiến người ta đi rồi, mà vẫn phải quay lại nhìn thêm lần nữa.